Mầu nhiệm Phục sinh với Tu sĩ Dòng Chúa Cứu Thế

Thứ Bảy, 22-04-2017 | 08:40:06

Mầu nhiệm Phục Sinh của Đức Kitô là mầu nhiệm nền tảng và đỉnh cao của đức tin Kitô giáo. Đời sống, lời rao giảng, cuộc thương khó và cái chết của Đức Giêsu chỉ có ý nghĩa khi Ngài phục sinh. Nói cách khác, dưới ánh sáng của mầu nhiệm Phục Sinh, ta mới có thể đọc ra được ý nghĩa của đời sống, lời rao giảng, thập giá và cái chết của Đức Giêsu. Đức tin Kitô giáo của chúng ta sẽ trống rỗng nếu đức tin ấy không có liên hệ gì với Đấng Phục Sinh, Đấng là “Sự Sống Lại và là Sự Sống” (Ga 11, 25).Lúc tađọc các sách Tin Mừng và suy gẫm những lời nói và việc làm của Đức Giêsu khi Ngài loan báo Triều Đại Thiên Chúa chính là lúc ta có thể gặp gỡ Đức Kitô, Đấng đang hiện diện cách sống động giữa chúng ta. Đức tin của chúng ta cần không ngừng ghi khắc rằng Thiên Chúa đã cho Con của Người, Đấng chịu đóng đinh, trỗi dậy và làm cho Ngài trở nên nguồn mạch và sự đảm bảo chắc chắn về sự sống viên mãn cho chúng ta. Nếu chúng ta không chân nhận điều đó, thì mọi linh đạo Kitô giáo đều bị bóp méo cách tận căn.

Căn Cốt Mầu Nhiệm Phục Sinh

download (11)Dưới ánh sáng Phục Sinh, tất cả mọi sự xoay quanh cuộc sống trần thế của Chúa Giêsu được giải thích cách xác đáng. Nếu Đức Giêsu Kitô không trỗi dậy từ trong kẻ chết, thì các Tin Mừng chỉ là một mớ những ghi nhận lịch sử lòng thòng về một con người tốt lành đã bị tiêu diệt bởi sức mạnh của sự ác và bạo lực mà Ngài đã đối kháng. Nếu Đức Kitô không trỗi dậy, thì cũng chẳng có Tân Ước, chẳng có Hội Thánh, chẳng có bí tích Thánh Thể, cũng chẳng có ơn công chính hóa cho những người sống các Mối Phúc Thật. Nếu ta lãng quên mầu nhiệm Phục Sinh, thì điều đó cũng có nghĩa là ta đang rao giảng một sự thất bại hơn là loan truyền quyền năng biến đổi của tình yêu Thiên Chúa vượt thắng trên sự ác, bạo lực và sự chết trong nhân loại chúng ta. Nếu Đức Kitô không trỗi dậy, thì ngày Ngài chịu chết sẽ chẳng bao giờ được gọi là Ngày Thứ Sáu Thánh và ngày nghỉ Sabát chẳng bao giờ được gọi là ngày thứ Bảy Thánh.

Lời rao giảng Tin Mừng về Đấng Phục Sinh, có thể nói, là lời rao giảng quan trọng bậc nhất của thánh Phaolô (1 Cr 15, 3). Thánh Tông Đồ quả quyết dứt khoát: “Nếu Đức Kitô đã không trỗi dậy, thì lòng tin của anh em thật hão huyền, và anh em vẫn còn sống trong tội lỗi của anh em” (1 Cr 15, 17). Chối bỏ sự phục sinh của Đấng chịu đóng đinh cũng có nghĩa là hạ thấp ý nghĩa đức tin của chúng ta và chúng ta đang chối bỏ niềm hy vọng về ơn tha thứ và sự sống lại của chúng ta, và khi đó chúng ta là những kẻ đáng thương vì ở trong tình trạng hư ảo, hão huyền.

Bởi thế, thánh Phaolô luôn nhấn mạnh đến tầm quan trọng về sự phục sinh của Đức Kitô. Chính nhờ có mấu nhiệm đó mà vận mệnh con người được thay đổi, một thời đại mới được mở ra và sự thống trị của tội lỗi và sự chết trên thế gian này không còn nữa.

Khi làm cho Đấng chịu đóng đinh trỗi dậy, Thiên Chúa mạc khải chính mình là Đấng Sáng Tạo, Đấng ban sự sống, Đấng đang dẫn đưa tạo thành tới chỗ hoàn tất trong Đức Kitô. Nơi Đức Kitô, mọi công trình sáng tạo của Thiên Chúa được hiện thực và đạt tới viên mãn. Đức Kitô Phục Sinh chính là cùng đích của tất cả tạo thành đang mong ngóng đạt tới sự hoàn tất (x. St 1, 26 – 28; 3, 17 – 19; TV 8 & 110). Với thánh Phaolô, niềm hy vọng vào Đấng Phục Sinh là niềm hy vọng dẫn đưa ngay cả kẻ đã chết đến được với sự sống muôn đời: “Đức Kitô đã trỗi dậy từ cõi chết, mở đường cho những ai đã an giấc ngàn thu” (1 Cr 15, 20). Và chiến thắng của Đấng Phục Sinh trên tội lỗi và sự chết cũng là đích điểm mà Thiên Chúa muốn cho muôn vật muôn loài Ngài đã dựng nên đạt tới (x. Cr 15, 28).

Sống và Loan Báo Niềm Hy Vọng Phục Sinh

download (12)Có thể nói, mọi hoạt động tông đồ của Hội Thánh đều được khởi đi từ biến cố Phục Sinh của Đức Kitô và Hội Thánh cũng không tìm được nguồn sức mạnh trào tràn nào khác ngoài chính mầu nhiệm này. Chính Đức Kitô Phục Sinh đã hiện ra với các tông đồ và sai các ông đi loan báo Tin Mừng khắp cùng trái đất (Mt 28, 16 – 20; Ga 20, 21). Ra khỏi mồ, Ngài không còn bị trói buộc bởi thời gian và nơi chốn nữa, nhưng nay Ngài hiện diện ở mọi nơi, mọi thời, mọi quốc gia, dân tộc, mọi nền văn hóa. Sự phục sinh của Ngài là tâm điểm của mọi công việc Phúc Âm hóa. Là người đem Tin Mừng Phục Sinh đến với mọi dân tộc, Hội Thánh đứng về phía những người nghèo, những người đang thất vọng và Hội Thánh luôn sẵn sàng dấn thân đối thoại với những ai đang tìm kiếm chân lý.

Đối với các tu sĩ Dòng Chúa Cứu Thế, Hiến Pháp của Hội Dòng chỉ có một lần duy nhất nhắc đến hai chữ “phục sinh” cách hiển nhiên, rõ ràng, đó là Hiến Pháp số 51: các tu sĩ Dòng Chúa Cứu Thế được mời gọi “trở nên dấu chỉ và chứng tá về quyền năng phục sinh của Đức Kitô trước mặt người đời khi loan báo sự sống mới và vĩnh cửu”. Tuy nhiên, “sức mạnh phục sinh” thẩm thấu trong toàn bộ đời sống và sứ vụ của các tu sĩ Dòng Chúa Cứu Thế khi họ được kêu gọi loan báo Tin Mừng cho những người bị đè nén, bị bỏ rơi hơn cả.

Chính trong ánh sáng của Đức Kitô Phục Sinh mà các tu sĩ Dòng Chúa Cứu Thế mới có thể có được chìa khóa để đọc ra được ý nghĩa của việc yêu mến mầu nhiệm Thương Khó, Bí tích Thánh Thể và lòng sùng kính Đức Trinh Nữ Maria mà thánh Tổ Phụ Anphongsô đã nhấn mạnh. Bởi vì Đấng Cứu Chuộc chúng ta đã sống lại mà chúng ta được tự do thông dự vào tình yêu hiến mình của Ngài trong việc phục vụ Thiên Chúa nơi anh chị em của chúng ta. Bởi vì Đấng Phục Sinh là Đầu của Hội Thánh mà chúng ta tìm gặp được Ngài trong bí tích Thánh Thể, bí tích ban sự sống. Bởi vì Đức Maria đã được đưa lên trời cả hồn lẫn xác, nghĩa là được liên kết với Đức Kitô cách trọn vẹn trong sự phục sinh vinh viển của Ngài, mà chúng ta chạy đến khẩn cầu với Mẹ trong tư cách là Mẹ Hằng Cứu Giúp, Mẹ của Chúa Kitô và là Mẹ Hội Thánh.

Trong lịch sử Thần học hiện đại hơn 50 năm trở lại đây, người ta không thể không nhắc đến cha Francois Xavier Durrwell thuộc Dòng Chúa Cứu Thế, người đã có công rất lớn trong việc khơi gợi và đẩy mạnh suy tư thần học về mầu nhiệm Phục Sinh.

Tắt một lời, trong bất cứ hoàn cảnh, điều kiện môi trường sống nào, tất cả các tu sĩ Dòng Chúa Cứu Thế luôn được mời gọi trở nên chứng nhân sự phục sinh của Đấng Chịu Đóng Đinh. Nếu Đấng ấy không sống lại thật, thì mọi hoạt động tông đồ của chúng ta ra vô nghĩa. Nhưng sự thật là Ngài đã sống lại. Và bởi vì Ngài đã sống lại nên chúng ta có thể làm chứng về tình yêu vô bờ bến của Thiên Chúa “nơi Đấng, ơn cứu chuộc chứa chan”.

Antôn Nguyễn Văn Dũng, C.Ss.R ( Viết theo Cha Anthony J. Kelly, C.Ss.R.)

`

Thông tin

Kính mời bạn ghé thăm Trang nhà mới của chúng tôi tại địa chỉ 

http://dcctvn.org

Xin chân thành cảm ơn!

BBT

Chia sẻ Lời Chúa

Chủ đề quan tâm

Cuộc sống quanh ta

Tìm kiếm

Bài giảng- Thánh Lễ